Tác phẩm của Dave Pelzer - trưởng thành từ nỗi đau

(offline.vn) – Ba cuốn sách của Dave Pelzer – câu chuyện thật về tuổi thơ bị bạo hành – gửi thông điệp: yếu đuối vì tổn thương cũng được, nhưng hãy tập mạnh mẽ, kiên định và chọn sự tử tế.

* Bài cảm nhận cho chuyên mục “Cuốn sách tôi yêu”

Lần đầu biết đến các tác phẩm của Dave Pelzer là năm tôi 17 – vừa kết thúc kỳ thi THPT, đỗ vào đại học như mong muốn. Từ nhỏ đến lớn, tôi sống một cuộc sống có thể gọi là màu hồng, chưa từng vấp ngã, chưa từng có chông chênh gì khác ngoài chuyện học tập.

Cách tôi đến với tác phẩm này cũng thật đặc biệt, đó là cảm giác lần đầu bước vào nhà sách với tâm thế của một người ”trưởng thành”, tôi bước vào quầy văn học nước ngoài thay vì truyện tranh quen thuộc. Cho đến khi cầm vào cuốn sách mỏng bìa trắng, tên tác giả là Dave Pelzer (ngày ấy tôi còn nhầm thành David Plezer), ảnh bìa là một cậu nhóc với đầy nét thương tâm trên khuôn mặt, một dòng tóm tắt trên bìa đủ để thu hút một thằng nhóc tập làm người lớn như tôi.

Tôi đọc từng trang sách, từng lời văn vào mỗi đêm, câu chuyện về một cậu bé bị bạo hành bởi chính người mẹ ruột của mình đã thực sự làm tôi quên mất thời gian, bỏ dở dang những trò chơi điện tử mà tôi vẫn chơi hàng ngày, như một gáo nước lạnh, dội thẳng vào thế giới quan còn non nớt và đầy màu hồng của bản thân. Khi ấy, tôi chỉ nhìn thấy nỗi đau, tôi cảm động khi một đứa trẻ xa lạ ngày qua ngày phải chịu đựng sự bạo hành khốc liệt.

Tôi lần đầu khóc khi đọc và ước những trang sách này chỉ là câu chuyện không có thật, chỉ được thêu hoa dệt gấm, phóng đại để thu hút người đọc như những bộ truyện tranh từng đọc. Để rồi, khi tìm kiếm những thông tin về bộ sách và tác giả, biết những gì mình đang đọc là sự thật, tôi sốc, giận dữ, và đôi khi bất lực không hiểu vì sao chuyện đó lại có thể xảy ra với một đứa trẻ trong một gia đình ở quốc gia như Mỹ. Ở tuổi 17, tôi nhìn thấy thêm cuộc đời một màu khác ngoài
màu hồng, là màu đen xám xịt – màu của những mảng tối trong xã hội, màu của kẻ xấu, màu của sự bất công, sự tàn nhẫn đầy khốc liệt kể cả trong những xã hội phát triển nhất.

Những ngày cận Tết, gác lại hết những công việc, bộn bề và lo toan thường ngày. Tôi dọn dẹp kệ sách đã phủi bụi, bất chợt nhìn thấy bộ sách ấy như nhìn một người bạn cũ. Tôi cầm lại chúng với một đôi tay khác – tay của người đã đi làm vài năm, đã có những tổn thương không kể được với ai, đã có một năm đầy khó khăn. Tôi lại tìm hiểu ”người bạn cũ” này thêm lần nữa.

Và tôi chợt nhận ra: cuốn sách không thay đổi, chính tôi đã đổi thay.

Bìa sách A Child Called It. Ảnh: Simon & Schuter

Sách ”A Man Named Dave” xuất bản lần đầu năm 1999, từng bán được hơn một triệu bản. Ảnh: Amazon

Tôi đặt bộ sách xuống, lần đọc thứ hai. Không còn nước mắt như lần đầu tuổi 17. Tôi biết mình sẽ còn đọc lại nữa, có thể ở tuổi 40 hay 50. Và mỗi lần, bộ sách sẽ lại cho tôi thấy những góc nhìn khác nhau. Như một chiếc gương phản chiếu cho mỗi giai đoạn cuộc đời với những phiên bản khác nhau.

Tôi không bị bạo hành như Dave, cũng không phải là một Foster, nhưng chắc chắn rằng chúng ta cũng có những tổn thương lớn và nhỏ. Nhưng điểm chung của Dave và chúng ta mà tôi mong muốn: yếu đuối vì tổn thương cũng được, nhưng hãy tập mạnh mẽ, kiên định và chọn cho mình sự tử tế.

Và có lẽ, đó là lý do sau cùng khiến tôi yêu bộ sách này. Nó nhắc tôi nhớ rằng con người không được định nghĩa bởi điều tệ hại nhất từng xảy ra với mình, mà bởi lựa chọn mình làm ngày hôm nay. Dave – từ cậu bé trong bóng tối, đến người đàn ông biết nâng đỡ chính mình và người khác. Hành trình ấy không màu mè, không kịch tính, nhưng nó bền bỉ và đẹp theo cách riêng – cái đẹp của niềm hy vọng và kiên định. Tôi và bạn cũng sẽ như thế.

”Chúng ta sẽ ổn. Chậm thôi. Nhưng sẽ ổn”.

Vũ Trọng Quang

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn
Khám phá thêm + Nguoi Noi Tieng + Nguoi Dep Viet Nam + Idol Viet Nam + Nghe Si Viet + Tin Tuc Sao Viet + Thuong Hieu Ca Nhan + Nguoi Noi Tieng Phim