(offline.vn) – Sách ”Mở cửa tương lai” giúp tôi hiểu cánh cửa dẫn đến thành công thuộc về người chuẩn bị đủ kỹ năng, kiến thức để đón lấy cơ hội.
* Bài cảm nhận cho chuyên mục “Cuốn sách tôi yêu”
5 năm trước, khi dịch bệnh bủa vây, tôi ở trong căn phòng nhỏ với cảm giác bất an
kéo dài. Tin tức mỗi ngày đều nặng nề. Công việc chậm lại. Kế hoạch bị hoãn. Những dự định tưởng đã nằm trong tầm tay bỗng trở nên xa xôi. Tôi từng nghĩ mình đủ bản lĩnh để thích nghi với mọi biến động, nhưng trong những ngày cách ly ấy, tôi nhận ra mình cũng mong manh như bao người.
Giữa lúc đó, tôi tìm thấy một cuốn sách như tìm một điểm tựa. Mở cửa tương lai của tác giả Nguyễn Phi Vân đến với tôi không phải như một lời hứa hẹn màu hồng, mà như một cuộc đối thoại thẳng thắn.
Tôi biết đến chị qua podcast và những bài viết chia sẻ về hành trình làm việc toàn cầu. Một người phụ nữ Việt Nam với hơn 20 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực thương hiệu, bán lẻ và nhượng quyền ở nhiều thị trường mới nổi. Nhưng điều khiến tôi ở lại không phải là hồ sơ thành tích, mà là giọng nói điềm tĩnh và quan điểm không né tránh sự thật.
Khi cầm trên tay cuốn sách gần 300 trang, tôi không nghĩ nó sẽ trở thành ”liều thuốc” tinh thần cho mình trong giai đoạn ấy. Cuốn sách được chia thành bốn phần: Get ready – Get set – Go – Stay. Một quá trình nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực chất là quá trình tái cấu trúc tư duy: chuẩn bị, sẵn sàng, hành động và bền bỉ. Điều quan trọng không nằm ở cấu trúc, mà ở cách tác giả buộc người đọc nhìn thẳng vào chính mình.
Trà Đông – tác giả bài cảm nhận sách ”Mở cửa tương lai”. Ảnh: Độc giả cung cấp Có những ngày tôi muốn bỏ cuộc. Tôi muốn quay lại nhịp sống dễ dãi trước kia. Nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ đến một câu trong sách: tương lai không thuộc về người chờ đợi điều kiện hoàn hảo, mà thuộc về người chuẩn bị đủ để đón lấy cơ hội khi nó đến. Tôi không thể nói rằng sau khi đọc xong Mở cửa tương lai, cuộc đời tôi thay đổi ngay lập tức. Không có phép màu nào xảy ra. Nhưng có những thay đổi rất nhỏ bắt đầu nảy mầm. Tôi kỷ luật hơn với thời gian của mình. Tôi bớt than vãn về hoàn cảnh. Tôi học cách phản tư mỗi tối: hôm nay mình đã làm gì để tiến gần hơn đến mục tiêu? Điều tôi trân trọng ở cuốn sách là tinh thần trách nhiệm cá nhân. Tác giả không hứa trao cho người đọc một lối tắt. Chị chỉ trao một tấm bản đồ và nhắc rằng hành trình phải do chính ta bước đi. Trong một xã hội nơi nhiều người trẻ dễ rơi vào trạng thái hoang mang hoặc trông chờ, thông điệp ấy có lẽ là lời nhắc cần thiết: đừng trao quyền quyết định tương lai của mình cho bất kỳ ai khác. 5 năm trôi qua, dịch bệnh đã lùi xa. Nhưng cuốn sách ấy vẫn nằm trên bàn làm việc của tôi. Mỗi khi thấy mình chậm lại hoặc có ý định đổ lỗi cho hoàn cảnh, tôi lại mở ra đọc vài trang, không phải để tìm một lời an ủi, mà để được nhắc nhở. Mở cửa tương lai không mở giúp tôi cánh cửa nào cả. Nó chỉ trao cho tôi chiếc chìa khóa. Còn việc cánh cửa có mở hay không, phụ thuộc vào việc tôi có đủ can đảm để xoay nó. Trà Đông