(offline.vn) – Những lúc muốn buông xuôi, tôi tìm đến “Thép đã tôi thế đấy” để giành lấy cho mình chiếc phao tinh thần, bởi “Đời người chỉ sống có một lần”.
* Bài cảm nhận cho chuyên mục “Cuốn sách tôi yêu”
Có người từng nói đọc sách không chỉ để đọc mà còn để sống. Trong cuộc đời mỗi người, luôn có một cuốn sách xuất hiện vào những lúc ta hoang mang hay lạc lối nhất. Với tôi, cuốn sách ấy là Thép đã tôi thế đấy của nhà văn Nikolai Alekseevich Ostrovsky.
Tôi biết đến Thép đã tôi thế đấy khá tình cờ, trong một buổi họp mặt của ông nội và những người đồng đội cũ. Giữa những ký ức về một thời gian khó, họ nhiều lần nhắc về một cuốn sách đã từng truyền cho họ sức mạnh, niềm tin, họ nhắc về nhân vật Pavel Korchagin như một người bạn tâm giao đã truyền cho họ sức mạnh để đi qua cái chết. Lúc đó, tôi chỉ lắng nghe bằng một sự tò mò của một đứa trẻ đang khát khao tìm hiểu những điều thú vị và đặc biệt trong cuộc sống mà ông tôi và những người đồng đội đã trải qua.
Nhưng rồi, biến cố ập đến. Sau những biến cố mà đại dịch để lại cho gia đình, cuộc sống của tôi cũng bước sang một trang khác. Tôi bước vào trường nội trú trong một giai đoạn không dễ dàng của cuộc sống, mang theo nhiều nỗi nhớ và cảm giác trống trải của một người con xa gia đình. Cuộc sống nội trú không giống như ở nhà: Mọi sinh hoạt đều phải tuân theo những quy định và thời gian biểu chặt chẽ; việc sử dụng điện thoại và các thiết bị điện tử cũng bị hạn chế; rồi những người bạn trái tính trái nết và cả áp lực học tập, thi cử. Tất cả đôi khi khiến tôi cảm thấy bối rối, mệt mỏi và có lúc tưởng như khó có thể thích nghi. Chính vào những lúc muốn buông xuôi ấy, tôi lại tìm đến Thép đã tôi thế đấy như tìm lại sợi dây kết nối với ông nội, và cũng từ đó tôi tìm thấy cho mình một chiếc phao tinh thần để tiếp tục cố gắng.
Pavel không phải là một con người hoàn hảo. Anh từng bồng bột, từng sai lầm, từng trải qua những đau khổ mà bất cứ người trẻ nào cũng có thể gặp phải. Nhưng điều khiến tôi và nhiều độc giả khác ngưỡng mộ anh không nằm ở sự hoàn hảo, mà ở ý chí và lý tưởng sống mà anh lựa chọn. Chính sự không hoàn hảo ấy lại khiến Pavel trở nên gần gũi hơn, chân thực hơn giống như một con người đang học cách trưởng thành giữa những thử thách của cuộc đời. Pavel giúp tôi nhận ra mình không cần phải gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ ngay lập tức. Tôi cảm thấy khó thích nghi với cuộc sống nội trú, Những lúc nỗi nhớ người thân chợt ùa về, hay khi áp lực học tập trở nên nặng nề, tôi mới hiểu rằng những cảm xúc ấy cũng là một phần trong chặng đường lớn lên của mỗi người. Pavel đã dạy tôi rằng: Thép không phải cứng cáp ngay từ đầu, nó cũng trải qua một quá trình nung nấu, tôi luyện mới hình thành.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất khi đọc cuốn sách không phải là những trận chiến hay những biến động của thời đại. Cao trào của câu chuyện, với tôi, nằm ở một cuộc chiến khác – cuộc chiến trong nội tâm của con người. Khi bệnh tật tước đi sức khỏe, khi cơ thể dần bị tàn phá, Pavel phải đối diện với câu hỏi khó khăn nhất: sống tiếp để làm gì khi mọi thứ dường như đã bị lấy đi? Nhưng anh đã không chọn cách đầu hàng, nếu không thể tiếp tục cầm súng anh sẽ cầm bút. Nếu không thể bước ra chiến trường, anh sẽ chiến đấu bằng cách khác. Chính từ đó, cuộc đời của Pavel trở thành biểu tượng cho ý chí của con người – một quá trình tôi luyện giống như thép phải trải qua lửa và nước lạnh để trở nên cứng rắn hơn. Với tôi, đôi khi nỗi cô đơn trong những ngày tháng sống xa gia đình, thiếu vắng người thân cũng giống như bóng tối của Pavel. Pavel đã chọn cầm bút khi không thể cầm súng, Tôi cũng tự nhủ rằng mình phải học cách mạnh mẽ hơn, để không phụ những tình yêu thương và kỳ vọng mà gia đình đã dành cho mình. Thay vì chìm đắm trong nỗi buồn hay than thân trách phận, tôi chọn cách bước tiếp bằng con đường học tập. Tôi bắt đầu “chiến đấu” trên những trang sách, miệt mài và say sưa trước biển kiến thức rộng lớn mà mình khao khát khám phá.
Trong cuốn sách có một câu nói nổi tiếng mà nhiều thế hệ độc giả vẫn nhớ: “Cái quý nhất của con người là sự sống. Đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí…”. Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Trong cuộc sống, chúng ta đôi khi quá bận rộn với những lo lắng trước mắt: Một kỳ thi, một lần thất bại, hay sự so sánh với người khác. Ta dễ bị cuốn vào những áp lực ấy đến mức quên mất điều quan trọng nhất: mình đang sống vì điều gì và mình muốn trở thành người như thế nào?

Các học sinh trường Hy Vọng (Hope School, Đà Nẵng) hưởng ứng chuyên mục “Cuốn sách tôi yêu”. Video: Trường Hy Vọng