(offline.vn) – Thượng tá Đặng Thái Huyền chia sẻ trên phim trường “Mưa đỏ”, không ai có thể thấy khoảnh khắc nào chị chao đảo, mệt mỏi. Chỉ khi về đến khách sạn chị mới cho phép mình được thả lỏng, rơi nước mắt.

Nếu phim có điều gì khiến khán giả chê trách thì 100% lỗi nằm ở tôi
– Chị cảm nhận bộ phim thế nào với tư cách của khán giả, của đạo diễn và còn điều gì thấy hối tiếc?
Rất nhiều người hỏi tôi rằng sau khi hoàn thành Mưa đỏ và xem phim trên bàn dựng có điều gì nuối tiếc, tôi trả lời rằng không có gì để hối tiếc cả. Nếu khán giả chê trách thì 100% lỗi đó nằm ở phía tôi, không thuộc về bất cứ ai trong ê-kíp, những người đã làm việc tận hiến.
Khi ở hiện trường nếu có bất kỳ cảnh quay nào chưa ưng ý là mọi người đã quay lại. Đoàn phim chỉn chu đến mức không thỏa hiệp với bất kỳ cảnh quay nào. Chúng tôi thực hiện nó bằng mọi cách, mọi giá và không bao giờ tiếc công sức.
Đến lúc Mưa đỏ công chiếu là đã qua nhiều bản dựng và bản dựng dành cho khán giả là bản tôi ưng ý nhất, mãn nguyện nhất nên khi ngồi xem với tâm thế của khán giả, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi vẫn tự tin đây là bản dựng thỏa mãn nhất.
– “Mưa đỏ” được coi là dự án phim lớn nhất của Điện ảnh Quân đội trong 20 năm trở lại đây, lại được công chiếu vào dịp đặc biệt của đất nước. Lúc này chị đã có thể thở phào để trao đứa con tinh thần của mình cho khán giả nhưng nhìn lại suốt quãng thời gian làm phim, chị đã phải đối mặt với những áp lực gì?
Áp lực đầu tiên từ phía dư luận cho rằng tôi là phụ nữ và kinh nghiệm làm phim chiến tranh không thể bằng những đạo diễn gạo cội khác. Giao một dự án lớn đến như vậy, vào dịp kỷ niệm lớn cho một nữ đạo diễn liệu có mạo hiểm?
Vì vậy khi Mưa đỏ được công chiếu, cảm xúc vỡ òa chỉ là một phần, cảm xúc của một quân nhân đã hoàn thành nhiệm vụ với sự giao phó của đơn vị và các thủ trưởng lớn hơn nhiều. Tôi thấy mình đã không phụ lòng tin của những người ủng hộ, đã đứng ra bảo lãnh để nói “cô ấy làm được” và tôi đã làm được.
Chỉ khi về đến khách sạn tôi mới cho phép mình được rơi nước mắt

– Xem phim khán giả cảm nhận được các diễn viên đã khổ như thế nào khi phải thực hiện trong điều kiện khó khăn về địa hình, về thời tiết như vậy nữa là đạo diễn, lại là phụ nữ như chị khi phải kiểm soát mọi cảnh quay trên hiện trường. Quá trình quay “Mưa đỏ”, Đặng Thái Huyền đã phải đối mặt với những thách thức gì về thể lực, tinh thần?
Đối với 1 bộ phim truyện điện ảnh vốn đã rất phức tạp và khó khăn rồi, hơn nữa đây lại là một phim điện ảnh về đề tài chiến tranh có quy mô rất lớn. Đoàn phim có lúc lên tới hàng nghìn người. Với phim chiến tranh, khó khăn nhất chính là việc lên sơ đồ và hệ thống quả nổ của công binh và các chuyên gia.
Đạo diễn luôn phải chịu trách nhiệm về sơ đồ quả nổ, việc hô nổ để đảm bảo sự an toàn cho diễn viên và ê-kíp quay. Thêm nữa, quay ở thực địa không có gì che chắn thì yếu tố thời tiết ảnh hưởng rất nhiều. Cùng với đó là áp lực về đại cảnh chiến tranh lớn vừa phải khốc liệt, vừa phải chân thực, an toàn lại đẹp về mặt điện ảnh.
Tất cả các yếu tố đều đổ dồn lên vai đạo diễn. Tuy vậy, không ai có thể nhìn thấy khoảnh khắc nào tôi tỏ ra chao đảo, mệt mỏi hay rơi một giọt nước mắt. Vì tôi thấy ê-kíp đã tận hiến và không một lời kêu ca thì sao đạo diễn có thể than phiền. Chỉ khi về đến khách sạn tôi mới cho phép mình được thả lỏng, được rơi nước mắt. Tôi tự hào vì mình có một ê-kíp tuyệt vời.

Gia đình xem xong mới thấy thương mình
– Vậy còn đạo diễn có khoảnh khắc nào “sập nguồn” vì quá vất vả?
Sập nguồn thì không! Khi ra hiện trường có lẽ nhờ các bác, các chú liệt sĩ phù hộ nên lúc nào tôi cũng tràn đầy năng lượng. Có cảnh quay trên sông nước, nhìn diễn viên và các chú bộ đội ngâm mình dưới nước, tim tôi như thắt lại vì thương. Lúc đó tôi ở trên phà nhưng nghĩ thà mình cũng ở dưới sông như họ.
Với phim này, tôi không ngồi sau monitor mà ngồi ngay cạnh diễn viên ở bối cảnh. Tôi muốn mình phải nhìn thấy từng chi tiết diễn nhỏ nhất của diễn viên thực tế như khán giả thấy. Thêm nữa, tôi cho đó là cách chia lửa với anh em. Với những cảnh nguy hiểm, thấy đạo diễn ngồi ngay cạnh sẽ yên tâm hơn. Đó là bộ phim quá sức lực mà đôi khi tôi không thể nghĩ được vì sao mình lại có thể vượt qua được tất cả.

– “Mưa đỏ” đã khiến khán giả và cả những cựu chiến binh từng chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị rơi nước mắt, tò mò muốn biết gia đình chị nói gì sau khi xem phim?
Gia đình xem xong mới thấy thương mình là thân nữ mà sao làm một bộ phim vất vả như thế. Họ không nói nhiều về phim mà chỉ thương mình vì đã trải qua quãng thời gian lao lực mà lúc trước chưa thể hiểu hết. Đó là chưa kể công việc hậu kỳ, đến tận khi phim ra rạp tôi chưa có một ngày nghỉ nào.
– Từ lúc tiếp cận kịch bản “Mưa đỏ” đến khi phim ra rạp là bao nhiêu năm?
Tôi lần đầu đọc kịch bản từ năm 2013 và được giao nhiệm vụ từ sau Covid-19. Tôi đọc lại kịch bản, đi chọn bối cảnh và chính thức bước vào phim vào 2023, chuẩn bị và tiếp xúc nhân chứng 1 năm sau đó và bấm máy vào cuối năm 2024 – đầu năm 2025. Tính từ Người trở về đến nay là tròn 10 năm tôi mới có một phim điện ảnh về đề tài chiến tranh.
Phía sau thành công ngoài sức tưởng tượng của ‘Mưa đỏ’
“Mưa đỏ” nhận mưa lời khen kể từ khi ra mắt, được cả giới chuyên môn và khán giả đón nhận, lập nên kỷ lục vô tiền khoáng hậu khi cán mốc 60 tỷ đồng ngay ngày chiếu thứ 2. Phía sau thành công của bộ phim là….