(offline.vn) – Nhạc Trịnh gợi suy tư về tình yêu và kiếp người, còn Phú Quang để lại giai điệu thấm đẫm ký ức phố phường và nỗi nhớ Hà Nội.
Chương trình nghệ thuật tối 10/1 tại Hà Nội đặt hai tên tuổi lớn của nền nhạc Việt cạnh nhau, tạo một bức tranh đa chiều, ghép từ nhiều gam màu cảm xúc. Hai nhạc sĩ, hai phong cách tưởng chừng khác biệt nhưng giao thoa ở chiều sâu nhân văn.
Với cả hai, tình yêu là mạch nguồn day dứt và bền bỉ nhất, được gửi gắm bằng những nốt nhạc và ý thơ giản dị. “Vì vậy, dù hai nhạc sĩ đã đi xa, tác phẩm của họ vẫn còn đây, để chúng ta mãi được hoài niệm”, ca sĩ Hồng Nhung nói.

Bằng Kiều hát “Còn tuổi nào cho em” (nhạc sĩ Trịnh Công Sơn).
Người dẫn chuyện Lê Khanh cùng Hồng Nhung, Bằng Kiều, Ngọc Anh 3A, Quang Hà tái hiện những lát cắt trong đời sống và tâm hồn hai nhạc sĩ. Sinh thời, Phú Quang từng nói: “Tôi rất thương những nỗi buồn của anh Sơn, điều mà ít người hiểu được”. Một lần, Trịnh Công Sơn đến quán cà phê của Phú Quang ngồi trầm ngâm nhìn trời mưa và dòng xe cộ đi lại tấp nập rồi nói “Đời đẹp quá!”. Hơn một tháng sau, ông qua đời. Xuất phát từ sự trân trọng và quý mến, Phú Quang cũng từng làm một số đêm nhạc của ông và Trịnh.

Diễn viên Lê Khanh đọc thư của nhạc sĩ Phú Quang viết về mẹ.
Với Phú Quang, nỗi nhớ mẹ là ánh mắt đau lòng của bà khi con trai rời Hà Nội, tha hương lập nghiệp. Những năm xa quê, ông nhiều lần muốn viết về bà nhưng không được. Đến khi trở lại căn nhà xưa, nhớ về người mẹ đã khuất và những lời ru của bà, ông mới hoàn thành bài Mẹ.

Ca sĩ Hồng Nhung hát “Nhớ mùa thu Hà Nội”.
Hồng Nhung, Bằng Kiều, đều sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, có nhiều mối đồng cảm với Phú Quang. So với “Bống” của năm 20 tuổi, Hồng Nhung làm chủ cảm xúc, kỹ thuật tốt hơn. Bằng Kiều gợi ký ức phố những năm 1980 khi đọc lại lời tự sự của anh trong MV Em ơi, Hà Nội phố: “Tôi sinh ra và lớn lên ở một con phố nhỏ phía sau ga Hàng Cỏ – phố Ngô Sĩ Liên. Hồi bé, cứ mùa hè về là tôi với lũ bạn bè cùng phố rủ nhau trèo lên những cây bàng xanh rợp lá chạy dọc theo con phố để tìm những quả bàng chín vàng rồi chia nhau ăn”.
Sân khấu thiết kế hình ảnh cây đàn piano gắn với nhạc sĩ Phú Quang và cây guitar của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Ảnh: Mạnh Nguyễn
Chương trình ghi dấu ấn ở khâu dàn dựng và phối khí. Trong ba tiếng, bốn giọng ca trình diễn khoảng 30 nhạc phẩm, tạo nên dòng cảm xúc khi lắng đọng lúc dâng trào. Điểm nhấn là các tiết mục kết hợp giữa Bằng Kiều – Quang Hà (Mưa hồng, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn) hay Hồng Nhung – Ngọc Anh 3A (Chiều đông Matxcơva, nhạc sĩ Phú Quang). Cuối show, họ gửi thông điệp về tình yêu qua các ca khúc – Điều giản dị (nhạc sĩ Phú Quang) và Hãy yêu nhau đi (nhạc sĩ Trịnh Công Sơn).
Đa số khán giả tại Cung văn hóa Hữu nghị Việt Xô đều nán lại đến phút cuối. Huyền Thanh, 46 tuổi, Hà Nội cho biết: “Nhạc Trịnh trầm lắng, nhạc Phú Quang da diết, khiến tôi như được trở về những năm tháng thanh niên, nghe các ca khúc qua radio. Bản phối mới vừa phải, không phá tinh thần ca khúc gốc, đủ khiến người nghe rung động”.
Bài, video: Hà Thu